The Memories : Sự Trả Thù Ngọt Ngào ( Chap 20 ) |
Chap 20 :
Thuyền cứ trôi, và đưa chúng tôi đến đảo khỉ.
Không biết tên “ Đảo khỉ “ có từ khi nào nhưng tôi chỉ thấy trên đấy lác đác có… vài con khỉ.
Dừng trên đó chơi, chủ yếu là ngắm mấy con khi “ uống bia “ ( đưa lon bia nó tự mở ra uống luôn )
Rồi thì đặt cái bánh lên trên đầu B lúc B không để ý, mục đích là dụ con khỉ đến lấy =)) Kết quả là làm con bé khóc ầm lên khi không đâu có 1 con khi nhảy lên đầu.
Vì hôm nay là sinh nhật H nên tôi quyết định đổi bữa ăn ở lán bè thành buổi trưa thay vì buổi tối. Mà buổi tối tôi đã lên kế hoạch khác cho cái buổi sinh nhật mà chả bao giờ tôi quên được.
Chúng tôi ghé vào 1 cái lán bè ở trên vịnh, xung quanh cũng toàn núi, ăn trên biển trong không gian như thế này thì khác gì tiên.
Bạn đang đọc truyện Voz : Sự trả thù ngọt ngào tại Mhocsinh.Com
Vì lán bè này là của người dân nên chúng tôi phải bỏ tiền ra mua. Nhưng nhờ có bác T đi cùng mà …cũng không bị chém ngọt quá… chỉ bay vài miếng thôi.
“ 1 con cá 3 Kg, 2 cân cua, 2 cân bề bề, vài con mực “ – đã bay của tôi gần 5tr đồng.
Toàn bộ món ăn thì sẽ do 1 bác đầu bếp đi cùng bọn tôi làm.
Trong khi ngồi chờ bác đầu bếp làm món ăn thì chúng tôi lại tiếp tục ngồi chém gió, tổ chức đánh bài, tôi thì lấy máy ảnh ra chụp.
Ít lâu sau đồ ăn cũng ra, chúng tôi đánh chén nhiệt tình. Phải công nhận là bác đầu bếp làm món ăn ngon thật đấy.
Thuyền vừa neo trên biển, vừa ăn. Ngoài trời hôm nay không nắng, cực kỳ thoải mái.
Mà cái tật chung là dù ít hay nhiều thì cũng tranh nhau mà gắp, chả hiểu là do vô tình hay có ý từ trước mà T bóc rồi bỏ vào bát tôi 1 con cua to đùng. Chẳng nói chẳng rằng, lại tiếp tục cười nói với tụi bạn.
Trò chuyện rôm rả, tôi và bác T thì bàn nhau về việc bác định mở rộng thêm Reasort, rồi mấy khu đất xung quanh, định nhờ tôi về nói với bố tôi mấy câu để tiện cho việc giấy tờ. Rồi việc kế hoạch tối nay như thế nào, ở đâu, rồi phải như thế nào. Bác sẽ tổ chức cho tôi một buổi tiệc trên biển hoành tráng, mà đến cả đời cũng chả thể nào quên được ( chậc, cũng nhờ ơn này mà sau tôi cũng giúp bác kha khá chuyện ).
Sau đó thuyền đến gần vịnh nước nông, chúng tôi cứ thế nhảy xuống mà bơi. Nước cũng rơi vào tầm 2m, nên tốt nhất là mặc áo phao vào. Cũng may mà cả bọn mặc áo phao vào, chứ không chắc giờ tôi cũng chả còn ngồi đây mà type những dòng này rồi.
Lý do vì sao thì tôi sẽ kể sau… vì nó liên quan đến chuyện sáng ngày mai.
Bơi lặn chán chê .Chúng tôi quyết định đi về, vì để tối nay tổ chức sinh nhật cho H, nên mọi người cũng cần nghỉ ngơi tí, để đêm có thể thức mà quậy. Chứ chả lẽ lại lênh đênh trên biển suốt, mà mấy đứa con gái thì không chịu được cái cảnh nhớp nháp.
Về đến Reasort. Tắm rửa xong xuôi thì nghỉ ngơi tí, đặng tối còn quậy.
Tôi sang gặp bác T để bàn bạc kỹ càng hơn cho sinh nhật H vào tối nay. Vì tối nay tôi muốn cho H một cái sinh nhật tràn đầy hạnh phúc và suốt đời không quên, kèm theo đó là tôi muốn xóa đi tất cả kỷ niệm về T ở chính cái nơi bọn tôi đặt chân đến… Cát Bà.
Vì Cát Bà mà tìm bánh sinh nhật thì cũng hơi khó , mà chúng tôi lại quên chuẩn bị. Nên tôi phải nhờ chú tôi ở trong đất liền đặt 1 cái bánh rồi gửi ra ngoài này ( cô tôi có cái tiệm bánh ngọt ở Hải Phòng nên cứ thoải mái…tôi nhờ cô làm cho cái bánh 3 tầng, chủ yếu là màu tím và màu xanh nhạt. Trên bánh ghi ngày tháng và chữ “ Now and Forrever “ )
Sau hơn 2h thì bánh cũng đến nơi. Bác H thì đi lo chuẩn bị cho tôi đúng theo kế hoạch. Tôi quay trở lại phòng như chả có việc gì xảy ra cả.
Lấy laptop ra update Fb, đọc mấy dòng cmt của lũ bạn “ chậc chậc, oăn chơi quá, đại gia và chân dài “
Lấy điện thoại gọi về cho mẹ, quên béng mất là ngày nào cũng phải gọi về cho bà già đỡ lo. Hỏi han tình hình xem có gì mới không…
SMS cho con em họ “ ey, ở nhà có cắm acc võ lâm cho anh không đấy, nhớ lúc nào không chơi thì cắm Lv cho anh nhé. Yêu em “.
Nằm lên võng, hưởng thụ 1 cách vô thức, ngẫm nghĩ về những thứ tối nay sẽ xảy ra. Nghĩ xem liệu tôi có đủ khả năng “ vất bỏ hết những kỷ niệm trước kia hay không, hay lại một lần nữa thất bại trước nó “…
Gió mát nhè nhẹ, không gian yên tĩnh, thôi thiếp đi lúc nào không hay.
Đến gần 6h thì H gọi tôi dậy đi ăn. Mọi người ăn nhẹ thôi, để dành bụng cho buổi tối ra biển.
… Có lẽ trong thời gian tôi ngủ. H đã ngồi trang điểm khá đẹp. H mặc một cái váy màu hồng nhạt, tóc được làm thẳng và buộc gấp nếp, trên má có chút phấn hồng. Khá là đẹp – tôi cảm thấy như vậy.
Mà cũng đúng thôi, hôm nay sinh nhật nàng mà, nàng có quyền phải được làm đẹp chứ.
Nhưng mà đẹp thì đẹp… nàng vẫn nhảy vào tranh dành nảy lửa với 2 đứa bạn vì chúng nó dám… cướp mất… cái cánh gà chiên =.=”
Đến hơn 7h, chúng tôi lại tiếp tục lên tàu lênh đênh trên biển.
Đích đến lần này là 1 cái đảo nhỏ, cũng cỡ tương tự như đảo khỉ. Nhưng mà nhỏ hơn, chuyên để tổ chức các bữa party đặt riêng.
Đây cũng là nơi tôi sẽ “ tổ chức sinh nhật “ cho H.
Trời cũng chập tối rồi, hoàng hôn đã xuống từ lâu. Nên nhìn cảnh biển lúc này chả khác gì 1 vùng đen trải dài thăm thẳm vậy. Chỉ nhìn thấy ánh đèn của những con thuyền gần xa.
Thuyền chạy gần 20p thì cũng đã thấy lấp loánh đảo nhỏ.
Dễ dàng nhìn ra 1 cái cầu thang nối từ bờ ra biển, 2 bên cầu thang là những ngọn nến đang trôi nổi theo ngọn song ( dễ hình dung hơn tí là nến được đặt trên những cái hoa nổi rồi buộc vào thành cầu thang ấy ).

